Nghệ thuật dẫn chương trình

17:49

I. NHẬP NGÔN

1. Chương trình của bất cứ tổ chức nào cũng đang chờ đợi giây hứng thú, cả về phía người tổ chức lẫn người tham dự (mà luôn cả người dẫn chương trình nữa).

2. Thế nhưng, chương trình sẽ thê thảm ra sao nếu dẫn “dở quá”, nghĩa là:

· Ăn nói vụng về.
· Nhút nhát.
· Vô duyên.
· Kém thông minh.
· Thiếu linh động quyền biến.
· Lung túng, hoặc ba hoa rẻ tiền.
· Hài hước, chọc cười nham nhở.
· Phản ứng mất cảm tình.
· Tê liệt hóa Chương Trình bằng cach ru ngủ, “bán thuốc an thần”.

Nói tắt là: “Dẫn” kiểu làm cho Chương Trình thất bại.
Nguyên nhân chính là: người dẫn không học bén “Nghệ thuật ăn nói thu hút cảm tình công chúng” .
Bởi vì: Yết hầu của mọi Chương Trình và của Hướng Dẫn là “ăn nói” mà lại thiếu “Nghệ thuật kích động và ăn nói” thì hóa ra “Bán đứng Chương Trình”

II. NGHỆ THUẬT ĂN NÓI ĐỂ: HƯỚNG DẪN CUỐN HÚT CHƯƠNG TRÌNH

Phần A

10 LUẬT TỔNG QUÁT ĐỂ ĂN NÓI
(Dẫn chương trình hấp dẫn)

Luật I : Rất ít người trí thức nói thu hút được công chúng. Nghệ Thuật Dẫn Chương Trình là một nghệ thuật khó. Bởi vì nguyên chỉ nói hoạt bát hấp dẫn trước đám đông đã là một nghệ thuật đòi hỏi lắm công phu.

Luật II : Luôn luôn nói bằng “Văn Tâm” . Nghĩa là hễ cầm micro là rót tâm khí, rót lửa lòng. Tức là: Hạ quyết tâm phục vụ khán thính giả, cho họ “Nghe điều hay và họ giải trí”

Luật III : Luôn luôn nhớ phải đi từ: Kỹ Năng Nói đến Khoa Học Nói, từ Khoa Học Nói đến Nghệ Thuật Nói. Và vô cùng quan trọng là đi từ Nghệ Thuật Nói đến “Hồn của nói, hồn hùng biện”.

Luật IV : Nói bằng “Hùng Biện Hữu Ngôn” mà cũng phải nói bằng “Hùng Biện Vô Ngôn: Hùng biện không lời”. Thế nào là “Nghệ thuật lắng nghe linh hồn khán thính giả” ? Làm sao hung biện bằng gương mặt, đôi mắt và nụ cười?

Luật V : Tâm hồn khán thính giả là “Khung Thanh” làm sao đột xuất “phá lưới”? Cứ “lừa bóng (câu), giao banh (lời) hoài mà không chịu xuýt” thì họ ngáp ngủ hay nói chuyện là phải.

Luật VI : Luôn luôn quyền biến, thiên biến vạn hóa trong suốt buổi hướng dẫn. Chực sẵn, giới thiệu khách đến trễ. Bén nhạy, duyên dáng giới thiệu mục mới. Ngắn gọn ứng phó câu hỏi hay phản ứng. Nghiêm trang và dí dỏm, dí dỏm mà thông minh. Thông minh mà khiêm nhu và bao giờ cũng mềm mỏng và Đắc Nhân Tâm.

Luật VII : Phải luôn luôn “Chủ động chương trình, bằng cách chủ động thời gian và chủ động phân bố diễn xuất”. Người dẫn mà đứng tê liệt thì hội trường đóng băng và ngáp.

Luật VIII : Tối kỵ giới thiệu dài dòng, tâng bốc quá lố hay có giọng ve vuốt kiểu đú đởn đối với phụ nữ. Cũng tối kỵ phát biểu lố giờ hạn định, phát biểu cà nhây là một cách gây tê liệt chương trình.

Luật IX : Lúc dẫn chương trình, mỗi lời nói phải kỹ lưỡng về ý, về lời, về giọng điệu, về tâm lý thuyết phục. Cho nên phải ý thức lúc cần nhấn mạnh, lúc cần gây chú ý, lúc cần mời gọi hoan nghênh. Tuyệt đối tránh lối nói tía lia, già hàm, nói như máy nước chảy không cần ai nghe, ai hiểu gì cả.

Luật X : Cứ mỗi nủa giờ hướng dẫn phải Phản Tỉnh trong trí coi hồi nãy giờ mình có nói dở không? Nghĩa là có nói vụng về không? Có nói ý hay, lời đẹp, ngắn gọn, duyên dáng không? Có làm cho khan thính giả hứng chí, vui tươi, hội trường sôi động không? Nửa giờ trôi qua: Mục gì sắp tới phải hướng dẫn đắc hiệu hơn. Và cứ sau mỗi lần hướng dẫn thì “Học ưu sửa khuyết” để kỳ sau hướng dẫn “Thu hút công chúng hơn”.

Phần B

10 LUẬT CHUYÊN MÔN ĐỂ ĂN NÓI (DẪN CHƯƠNG TRÌNH) HẤP DẪN
CHO NỘI DUNG BÀI VĂN NÓI (VĂN NỘI)

Luật I : Văn ý và Văn yếu
Chuẩn bị sẵn những ý sâu sắc, rồi tuyển chọn một số ý chính yếu để nói trong một số thời gian hạn định.

Luật II : Văn Hệ và Văn Đàn
Kết nối các ý sâu sắc, chính yếu thành hệ thống cho có một lôgich mạch lạc chặt chẽ, rồi sắp các ý ấy thành một dàn bài: Nhập Đề, Thân đề và Kết Đề phân minh.

HÌNH THỨC BÀI VĂN (VĂN HÌNH)

Luật III : Văn Sắc và Văn Cảm
Dùng Mỹ từ pháp và nhiều hình ảnh, danh ngôn, chuyện tích. Mặc cho các ý nói trên một sắc áo gọi cảm xúc khi chúng được phô diễn. Muốn gợi cảm xúc mạnh phải nhắm tâm lý người nghe và nội dung lời văn diễn tả ý. Quán triệt đa số tâm lý khối người tham dự.

Luật IV : Văn Khí

Lựa ý có nội lực, lựa từ gây chuyển lực, lựa cách ngắt câu tạo động khí làm cho lời nói toát ra sinh khí tùy theo tâm lý của ý mình diễn tả. Văn khí còn do giọng nói được thâm luyện, do điệu bộ bơm động khí cho nó nữa.

Luật V : Văn Thần và Văn Duyên
Văn Thần có do Văn Khí mà biểu lộ bằng đôi mắt và giọng điệu của âm thanh qua Hồn Hùng Biện. Văn duyên là một hình thức của Văn Thần. Nó toát lộ ra trong cách nói, lời nói, phong đô, cử điệu người nói làm cho người nghe vừa hài long, vừa muốn biểu lộc sự hài long bằng cười thầm, cười nụ, hoặc cười vỗ tay.

Luật VI : Văn Điệu
Trong hung biện ứng dụng vào Dẫn Chương Trình hay Điều Khiển Hội Nghị, cử điệu là linh hồn của tác động. Nó phải duyên dáng không yểu điệu, mãnh liệt không thô bạo, êm dịu không ẻo lả, thích ứng với ý và lời. Giúp diễn tả ý nào quá trìu tượng, quá khúc triết.

Luật VII : Văn Phong

Đồng minh với Văn Điệu là Văn Phong. Từ nội dung của lời, của lý cho đến ngoại hình diễn giả phải biểu lộ phong cách tâm hồn. tùy tâm lý trong nội dung bài và tùy địa vị từng người nói mà Văn Phong không giống nhau. Nhưng chung quy thì nó phải cao nhã. Bí quyết của Văn Phong cao nhã là các đức tính của lịch sự

Luật VIII : Văn Chính – Văn Quảng – Văn Uyên

Văn Chính: Là phải nói nội dung Chân – Thiện – Mỹ và Phúc. Tránh ngụy biện.
Văn Quảng: Là càng quảng kiến đa văn thì càng cao tài hùng biện.
Văn Uyên: Là nói có chiều sâu, nói cái gì đã nghiên cứu chắc chắn, đến nơi đến chốn. Hùng biện chân chính không phải là đa ngôn, nói chuyện tào lao, ba xạo.

Luật IX : Văn Đảm và Văn Trầm

Văn Đảm: Là can đảm nói. Can đảm trình bày chân lý. Can đảm chịu trách nhiệm điều mình nói. Đừng xác quyết điều gì không thể chứng minh được. đừng nói điều gì ngược lại lương tri, lẽ phải và lôgich lành mạnh.
Văn Trầm: Là một mặt trình bày những tư tưởng sáng tạo , thâm trầm, độc sáng. Một mặt diễn giả luôn trầm tỉnh khi bị ai trong khan thính giả chỉ trích , bắt bẻ. Hãy thản nhiên, hòa hoãn trả lời, giải đáp trong tinh thần thương lượng.

Luật X : Văn Hành – Văn Phục – Văn Đơn – Văn Thoát
Văn Hành: Là nói cái gì mình làm được.
Văn Phục: Là nói để phụ vụ kẻ khác, chớ không phải tại ham nói, vì cầu danh, cầu lợi.
Văn Đơn: Là càng tránh cầu kỳ, càng tránh làm dáng và càng nói đơn giản càng gây cảm động.
Văn Thoát: Mạnh Tử nói: “Tôi có muốn nói đâu, tôi bất đắc dĩ phải nói thôi”. Còn Pascal thì khuyên: “Hùng biện là không ra vẻ hùng biện gì hết”. Nghĩa là sau khi nói phải Có Tâm Hồn Siêu Thoát. Ai khen thì tốt và thâm tạ. Ai chê đúng thì lo sửa. Ai chê vì ác ý hoặc vì không hiểu hết ý của mình thì cứ luôn điềm đạm để cho chân lý làm việc thấm dần, và luôn có tâm hồn thảnh thơi siêu thoát. Thời gian an bày hết mọi lời khen tiếng chê. Đời ta cứ phải lúc nào cũng học hay chữa dở và ở tư thế sẵn Lo Phục Vụ.

(Sưu tầm)

Các bài viết khác

Sau tiệc yêu nên làm gì?

Để vợ chồng yêu thương nhau hơn

Những cách gây bất ngờ cho chàng

Mẫu dẫn chương trình văn nghệ

Chồng ơi, “chuyện ấy”

Nghệ thuật hôn pro

Để vợ “lên đỉnh” mỗi ngày

Chia sẻ:

About admin

Liên kết vàng
  • Chăm sóc gia đình
  • Kinh nghiệm chăm sóc gia đình